Thứ Bảy , 5 Tháng Chín 2020

Kể anh nghe đi …

Kể anh nghe đi…

những vụn vỡ từng ngày em nếm trải

có chút buồn nào mang dấu vết của anh? ….

mỗi chút yêu thôi em cứ mãi để dành

buồn đem cất dấu sợ người kia biết được

cảm xúc mỏng manh em vô tâm đặt cược

để anh chạnh lòng, anh khắc khoải, anh thương

có những chiếc ôm chẳng đến nỗi phi thường

nhưng đủ vị tha để em làm điểm tới

đừng một mình vậy, chênh vênh, chới với.. .

kiệt sức mất rồi, ai bước tiếp cùng anh?

rồi mấy nữa đâu mình đi qua tuổi xanh

mặt có nếp nhăn, đầu lâm dâm sợi bạc

em vẫn cố chấp để tim mình đi lạc?

hay sẽ mở lòng, anh gánh bớt tổn thương?

đừng vậy nữa, đừng cố gắng kiên cường!!!

đời có tắc đường anh vẫn còn ở đó.

buồn kia gom lại đốt thành đống lửa nhỏ

nấu chén mạnh bà, mình uống cạn rồi thôi…

Sưu tầm internet

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *