Triết lý sống

Vì có một người cha đã hứa

“- VÌ, CÓ MỘT NGƯỜI CHA: ĐÃ HỨA!”

Năm 1989, một trận động đất 8,2 độ Richter, gần như san bằng Armenia. Trận động đất, khiến hơn 30.000 người chết, trong vòng 4 phút.

Trong cơn hỗn loạn, có một người đàn ông, dặn vợ mình ở nhà, cho an toàn, rồi chạy ào đến trường, nơi con trai của ông, đang học. Ở đó, ông nhìn thấy, một đống đổ nát – ngôi trường đã sập hoàn toàn. Ngay lúc đó, người đàn ông nhớ đến, lời hứa, ông luôn nói, với con mình:

“Dù thế nào, bố cũng luôn bảo vệ con!”.

Và, ông bật khóc, khi nhìn đống gạch vụn, đã từng là trường học. Rồi ông bắt đầu, cố định hướng xem lớp của con mình, nằm ở vị trí nào? Góc bên phải, phía sau, của trường học Ông lao đến, và bắt đầu, bới đống gạch đá.

Nhiều vị phụ huynh, nhìn thấy người đàn ông, làm như vậy, họ vừa khóc, vừa kéo ông ra, kêu lên: “Quá muộn rồi!”; “Anh không làm được gì đâu!”; “Về nhà đi!”; hoặc “Chúng ta phải chờ cứu hộ đến thôi!”, … Nhưng, để đáp lại, những lời đó, người đàn ông, chỉ nói đúng một câu: “Giúp tôi một tay!”. Và, ông vẫn tiếp tục, bới đống gạch, cẩn thận quẳng từng viên gạch, từng mảng tường, ra ngoài.

Đội cứu hộ đến, và họ, cũng cố lôi ông, ra khỏi đống đổ nát. “- Chúng tôi sẽ lo việc này! Ông về nhà đi!”. Nhưng, người cha vẫn dọn dẹp, từng viên gạch, và chỉ đáp: “- Giúp tôi một tay đi!”

Cảnh sát cũng có mặt. Họ cũng khuyên can người đàn ông: “- Anh đang trong trạng thái, không ổn định. Anh có thể, gây nguy hiểm, cho mình, và cho người khác. Đề nghị anh về nhà!” Nhưng, họ cũng chỉ được nghe, một câu đáp: “-Giúp tôi một tay!”.

Một người, rồi nhiều người, bắt đầu vào, “giúp một tay”. Họ đào bới đống gạch, suốt 8 tiếng …, 12 tiếng …, 24 tiếng …, 36 tiếng … Và, đến tiếng thứ 38, khi kéo một tảng bê-tông ra, dường như, họ nghe thấy, tiếng trẻ con.

“- Armand?” – Người đàn ông gọi to, giọng nghẹn lại.Và, ông nghe tiếng trả lời:

“- Bố phải không? Con ở đây này! Con đang bảo các bạn đừng lo, vì bố sẽ đến, cứu con, và cứu cả các bạn nữa! Bố đã hứa, bố sẽ luôn bảo vệ con mà…”

14 học sinh, trong số 33 em, ở lớp của Armand, được cứu sống, hôm đó. Vì, khi ngôi trường, sập xuống, một tảng bê-tông to, đã chèn vào, tạo thành cái “hang” nhỏ, và các em, bị kẹt… Armand đã bảo các bạn: “- Đừng khóc, bởi vì, “bố tớ sẽ đến cứu chúng ta”.

Các em nhỏ hoảng sợ, đói và khát, nhưng, đã được cứu sống, bởi vì, có một người cha: đã hứa.

(Sưu tầm từ internet)

Những bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button